Ngày 1: Khởi hành
Cuộc đua đã đến chặng cuối, Jack đang ở vị trí dẫn đầu, rất phong độ, gương mặt điển trai và ánh mắt đầy kiêu hãnh nói lên tất cả “anh sẽ là người chiến thắng”. Ngay phía sau là Miller đang bị khóa trong bởi Louis, anh ta đang cố gắng vươn lên ở khúc cua này, họ đang kề vai ngang vai, Miller đã lách qua và vươn lên ở vị trí thứ hai, chỉ còn 25 mm nữa thôi. 1 phút 38 giây, hoàn toàn đáng kinh ngạc. Miller đã tới vạch đích và để lại hai giây phía sau cho Jack. Đó là cuộc đua của những con ốc sên bạc sáng nay. Mình chăm chú ngồi quan sát.
9 giờ ngày 29/04/2024, xe chuyển bánh và phóng đi, nhiệt độ lúc này là 5°C, không khí vẫn còn khá lạnh, tuy nhiên lát sau nắng lên và trời bắt đầu ấm dần. Thời gian này là cuối xuân đầu hè, khi mà bồ công anh đang vào mùa và đã chớm nở những bông hoa đầu tiên. Đó cũng là lúc hành trình đi tìm kiếm sự tự do của mình chính thức bắt đầu, 21 ngày lang thang trên xe đạp đến Na Uy.
Bầu trời hôm nay sáng sủa và trong xanh, đúng là một ngày tuyệt vời cho sự khởi hành, thiên thời, địa lợi và nhân hòa, có đủ cả ba yếu tố, mình mỉm cười thầm nghĩ. Đoạn đường từ nhà đến ga Langå dài khoảng 12 km, đó là làn đường dành riêng cho xe đạp và chạy bộ. Mình vẫn thường hay đến đây đi dạo cũng như chạy thể dục. Sương sớm vẫn còn đọng trên những ngọn cỏ, lấp lánh phản chiếu những tia nắng đầu tiên của ngày mới. Chạy dọc hai bên đường là bồ công anh đang nở vàng, và phía bên ngoài bọc bởi màu xanh non của lá mới. Những con ốc sên bạc đang tích cực trên đường về nhà trước khi trời nắng hơn. Bỗng nhiên mình cảm thấy hết sức thư thái. Mình mở điện thoại gọi điện cho nhóm bạn thân 3 Idiots, thông báo là mình đã lên đường. Trên đường đi, mình gặp nhiều người Đan Mạch đang đi dạo, mình vẫy tay chào và chúc buổi sáng tốt lành đến họ, người Đan Mạch lúc nào cũng thân thiện và mỉm cười chào lại mình.
10:41 - 13:51 Trên chuyến tàu đi từ Langå đến Hirtshals, mình gặp gỡ Sophie, là một cô gái trẻ với mái tóc màu vàng thắt bím. Đôi mắt xanh và gương mặt hiền lành. Cô ấy phải nghĩ gì đó về mình? Một người hoàn toàn lạ mặt đến bắt chuyện, và sự vụng về, tầm thường trong cách tiếp cận. Nhưng tất cả chỉ là những dòng suy nghĩ do chính mình tưởng tượng ra, nó không phải là thực tế. Sophie đang theo học dược và cô từng có thời gian du lịch ở Malaysia, cô nói về cái nóng ẩm nhiệt đới. Mình khen Sophie là một cái tên đẹp, khiến mình liên tưởng đến triết học về “Sự lựa chọn của Sophie”, cô cười gật đầu và nói rằng cô cũng thích câu chuyện đó. Thật ra, tất cả chúng ta đều là người xa lạ.
Mình rất ngại trong việc bắt chuyện với người lạ, vì tự ti vào khả năng giao tiếp của chính bản thân. Mình phải vượt qua nỗi sợ hãi này, không chết đâu mà sợ, hoặc là mình chủ động và có cuộc trò chuyện thú vị, hoặc là không gì cả. Mình nhận ra rằng, bản thân mình khi nói chuyện bằng tiếng Anh dạn dĩ hơn, cởi mở hơn và ham học hỏi hơn. Như thể, ngôn ngữ nó đã ảnh hưởng tích cực hơn đối với tính cách của mình. Lại thêm một điều thú vị nữa mà mình nhận ra. Giả sử có 10 người đến từ các quốc gia khác nhau và họ đều có khả năng nói tiếng Anh là ngôn ngữ chính hoặc ngoại ngữ thì câu hỏi đặt ra là người thứ 11 sẽ lựa chọn học ngôn ngữ nào? Không phải nói thì các bạn cũng biết tầm quan trọng của tiếng Anh, nó không chỉ là ngôn ngữ phổ biến nhất thế giới hiện nay, mà nó còn là ngôn ngữ của Internet, ngôn ngữ của học thuật.
Gió biển Hirtshals mang theo tiếng sóng của đại dương như đã được dự đoán, tiếng kêu oang oác như muốn xé toạc không trung của hải âu và những sải cánh trắng đang đứng mình trong gió, dưới bầu trời trong xanh. Mình giơ tay với lên trời cao với dòng suy nghĩ “Cánh chim của sự tự do”.
Hình ảnh trinh sát đoàn đứng trên tường thành Maria, giữ chặt nắm tay đặt trên lồng ngực, hô to khẩu hiệu “Nguyện dâng hiến trọn con tim“ xuất hiện trong những ý nghĩ của mình. Mình đặt biệt yêu thích bộ phim Đại chiến người khổng lồ - Attack on Titan. Chiến đấu cho tự do là chủ đề xuyên suốt của mạch phim. Vậy tự do là gì? Con người có thực sự đạt được tự do?
Không phải vì trốn tránh thực tại, không phải vì đi để chữa lành, chuyến đi này đối với mình như là một cuộc phiêu lưu thực sự. Hôm nay mình chính thức trở thành người vô gia cư.
Sáng mai, mình sẽ lên phà băng qua biển Bắc từ Đan Mạch đến Na Uy.
Mình tìm được một bìa rừng cách bến cảng không xa, ước chừng khoảng 2 km. Những cây thông cao vút bọc lấy dải đất trống, nơi mình định sẽ dựng lều ngủ qua đêm nay. Tiếng sóng biển vỗ vào bờ và mình có thể nghe thấy được từ vị trí này, tiếng chim hót líu lo, và tiếng gió khuấy động lá rơi. Xa xa, những tuabin điện gió vươn mình giữa cảnh vật hoang sơ như những gã khổng lồ mặt trắng của biển cả. Mình cảm thấy sự nhỏ bé của chính mình giữa thiên nhiên. Trong bức tranh này, có sự xuất hiện của một người lữ hành.
Đám bồ hóng từ trong rừng bu lại như một luồng khói bao chụp lấy bóng đèn. Tiếng cúc cu văng vẳng trong không trung. Nhiệt độ bây giờ đã xuống thấp, 4°C, không khí lạnh trở lại, mình phải vào trong lều, chui vào túi ngủ và đọc tiếp quyển sách Thiền Và Nghệ Thuật Bảo Dưỡng Xe Máy viết bởi Robert Pirsig - tựa đề tiếng Anh: Zen and the Art of Motorcycle Maintenance, bạn đồng hành của mình trong chuyến đi này.
"Khi lái mô tô, bạn nhìn mọi thứ đang di chuyển theo một cách hoàn toàn khác so với bất kỳ hình thức nào. Ngồi trong xe ô tô hay trên tàu, bạn luôn ở trong một khoang, và vì bạn đã quen thuộc với nó nên bạn không nhận ra rằng, qua cửa ô cửa kính đó mọi thứ bạn đang xem chẳng hơn gì là TV. Bạn là người quan sát thụ động và tất cả đều chuyển động một cách nhàm chán trong một khung hình. Trong khi lái mô tô, cái khung hình đó không còn. Bạn hoàn toàn tiếp xúc với mọi thứ. Chính bạn là nhân vật trong khung cảnh đó, và tất cả mọi thứ được cảm nhận trực tiếp bằng tất cả các giác quan của bạn".