Ngày 12: The Road Not Taken
Bài thơ Con đường không chọn (The Road Not Taken) viết bởi Robert Frost là một trong những bài thơ truyền cảm hứng hay nhất mà mình đặc biệt yêu thích.
Two roads diverged in a yellow wood,
And sorry I could not travel both
And be one traveler, long I stood
And looked down one as far as I could
To where it bent in the undergrowth;
Then took the other, as just as fair,
And having perhaps the better claim,
Because it was grassy and wanted wear;
Though as for that the passing there
Had worn them really about the same,
And both that morning equally lay
In leaves no step had trodden black.
Oh, I kept the first for another day!
Yet knowing how way leads on to way,
I doubted if I should ever come back.
I shall be telling this with a sigh
Somewhere ages and ages hence:
Two roads diverged in a wood, and I-
I took the one less traveled by,
And that has made all the difference.
by Robert Frost
dịch nghĩa thơ Con đường không chọn
Hai con đường rẽ nhau trong một khu rừng vàng,
Và rất tiếc tôi không thể đi cả hai
Và là một lữ khách, tôi đã đứng rất lâu
Nhìn xuống con đường này xa tới tận cùng
Nơi nó uốn khúc qua bụi rậm mọc um tùm;
Và có lẽ nó sẽ là một lựa chọn tốt hơn,
Bởi vì nó có cỏ xanh mướt và mong muốn được đi qua;
Mặc dù thực tế, những ai đã đi qua đó
Đã làm cho chúng trở nên tương tự nhau,
Và cả hai sáng sớm đều chìm trong
Những lá rụng chưa ai dẫm nát.
Ồ, tôi giữ lại con đường đầu cho một ngày khác!
Dẫu biết rằng từng ngả đường dẫn đến ngả đường khác
Tôi ngờ rằng tôi có thể không bao giờ quay lại.
Tôi sẽ kể lại điều này với một tiếng thở dài
Ở một nơi xa xăm và từ lâu:
Hai con đường rẽ nhau trong một khu rừng, và tôi -
Tôi đã chọn con đường ít ai đi qua,
Và điều đó đã làm nên tất cả sự khác biệt.
8:00 Đứng trước hai ngã rẽ, một đường là quốc lộ E39 và một đường dẫn lối đi vào thung lũng. Mình đứng đó nhìn thật lâu, màu xanh mê hoặc của núi rừng như đang gọi mời. Mình quyết định sẽ đi đường lộ vào một dịp khác, mà mình biết trước sẽ chẳng bao giờ quay trở lại.
Mình đặt tên cho nó là LAM SƠN CỐC.
Bước chân vào Lam Sơn Cốc, những bãi cỏ rộng lớn sau mưa, lác đác những đóm hoa trắng và những con cừu đang gặm cỏ non. Phía trên bầu trời trong xanh và những gợn mây trắng. Những ngôi nhà đá được phủ rêu xanh, mang nét đẹp cổ kính và gần gũi với thiên nhiên. Lam Sơn Cốc được bao bọc xung quanh bởi những ngọn núi cao, với những dải xanh của cây rừng bao phủ khắp nơi, từ sắc xanh đậm của hàng cây thông cho đến sắc xanh sáng nhẹ nhàng của những hàng cây lá mới đầu xuân. Và những luồng khói trắng bốc lên từ hơi lạnh của mỏm đá. Đẹp quá!
11:00 Mình gặp một người nông dân nét mặt hiền hậu tươi cười đang lái máy cày và chúc buổi sáng tốt lành tới anh ấy. Mình nhận ra rằng bản tính của những người làm nông đa số là vậy, chất phác thật thà và dễ gần, dù là ở bất cứ nơi đâu trên Trái Đất này. Nghề nghiệp quyết định tính cách hay tính cách quyết định nghề nghiệp?
12:07 Vượt đèo, đây nữa là lần thứ năm trong hành trình này. Đi qua những cánh rừng Na Uy, dừng lại nghỉ mệt một lát, hít thở thật sâu cái thứ không khí trong lành và mát lạnh khiến cho đầu óc mình tỉnh táo hẳn ra, đi cùng với oxy là mùi nhựa thông dễ chịu.
14:15 Ôi không! góc cua khuỷu tay chết người.
Mình phanh hết cỡ, trượt xuống, đảo lái vài lần, hết hồn, mém tí nữa là văng ra vực thẳm rồi. Tim mình đập thình thịch, trống hồi liên tục, máu nóng trong người chảy rần rật. Mình kiểm tra phanh, đã mòn đi hơn một nửa. Cứ tiếp tục như thế, e là không ổn. Mình tin vào Chúa nhưng không muốn gặp Ngài vào lúc này.
Từ từ, chầm chậm đi bộ xuống, dốc khá đứng. Mình phải dùng sức để giữ cho xe không tuột đi, ê ẩm cả đôi tay, toàn bộ trọng lực dồn lên đôi chân vốn đã mỏi mệt, khiến chúng hết sức nặng nề và cảm giác đau nhức lan dần lên.
15:02 Mặt nước vịnh như một chiếc gương bạc tuyệt đẹp, phản chiếu những đám mây trắng đang nhẹ nhàng trôi trên bầu trời. Đồi cỏ xanh rì nơi có những chú cừu đang chăm chỉ gặm cỏ, bên cạnh ngôi nhà có nước sơn màu son đỏ. Tất cả tạo nên một khung cảnh mơ mộng và thanh bình đầy ấn tượng trước mắt của người lữ hành. Đẹp quá! Bắt chéo chân hình chữ ngũ, đồng cỏ này là của ta!
17:00 Vượt qua khỏi bức tường mây xám, Mặt trời ló dạng đưa những tia nắng chiều sưởi ấm, cảm giác thật dễ chịu. Ngồi bên hồ nước, mình ăn tối bánh mì với cá muối. Mình rất thích cá trích muối mà người Na Uy làm, chua chua, mặn mặn, ngọt ngọt.
Nằm chợp mắt một tí, nắng vẫn ấm.
Phải có đích đến rồi bạn sẽ tìm cách, tìm lối đi để đến đó. Nếu không có đích đến, mọi lối đi đều là lạc lối, dẫn đến không đâu cả.
Người có mục tiêu sẽ tập trung làm việc. Người không có mục tiêu, mọi thứ đều là xao nhãng.