Ngày 6: Cuộc gặp gỡ
Mình đang lạnh cóng cả người đây. Đôi tay của mình dường như đang bị lạnh cước. Đúng là liều lĩnh. Lạnh đến mức không thể chịu nổi, rát quá.
Hôm nay sẽ là một ngày rất dài. Phía trước mình là tuyến đường Rv15 đi xuyên núi, dốc 6%, dài 26 km và cao khoảng 900m so với mực nước biển. Đó là tất cả thông tin mà mình có được. Phải dắt bộ liên tục suốt chặng đường này, thở hổn hển. Lương thực đã hết, pin cũng sắp cạn, mình cần tìm một nơi để tá túc cho đêm nay. Nhưng mình đang lang bạc ở chốn nào đây. Mình không biết. Xung quanh không một bóng người, chỉ toàn là màu trắng của tuyết. Trông chả khác gì sa mạc.
Đứng trước lối đi Geiranger bị chặn vì sạt lở và biển báo cấm người đi xe đạp đi vào hầm qua Stryn. Cảm giác tuyệt vọng khi đi vào bế tắc, phải làm sao đây, không lẽ quay đầu trở lại. Điện thoại sắp cụp pin, 10% và không có tín hiệu để tra cứu. Đứng trước tình huống không hiểu con người ta dễ lâm vào sự sợ hãi. Điều khiến người lữ hành sợ hãi không phải là những gì xảy ra với anh ấy mà là cách anh ấy xử lý vấn đề như thế nào.
Không thể bỏ cuộc, chỉ có cách duy nhất là tiến về phía trước, không còn lựa chọn khác. Mình đánh liều và chuẩn bị tinh thần để băng qua hầm. Bật đèn xe đạp, giữ vững tay lái và đi sát lề phải. Mình cứ thế trượt theo đường hầm để ra ngoài. Thoạt đầu mình nghĩ đó chỉ là một đoạn đường hầm duy nhất nhưng không, đó là 3 đoạn đứt quãng nối tiếp nhau. Hầm Oppljos 4.6 km, rồi đến hầm Grasdal 3.7 km và cuối cùng là hầm Ospeli 2.5 km.
Ai đã vào sa mạc rồi thì không quay lại được nữa. Khi không còn đường lui thì chúng ta phải tìm ra cách nào tốt nhất để tiến tới.
Ở trong đường hầm, tiếng xe ô tô chạy dội lên vách tường, nghe vang rền như tiếng sấm, rất đáng sợ. Lạnh, đôi tay của mình dường như đã bị tê cứng hết rồi, dây thần kinh của mình phải căng lên để giữ vững tay lái, quán tính nhanh quá, mình phải cẩn thận. Mình cứ thế trượt dài xuống núi, không biết phía trước là gì. Ánh sáng cuối đường hầm là một trong những khoảnh khắc mà mình khó quên nhất. Cảm giác nhẹ nhõm hẳn ra khi thấy được đích đến.
Trượt dốc không phanh ba hang rồng
Nghĩ lại lạnh mình ba đốt sống
Nhận ra trước mắt là núi sông
Có cả thác nước và cầu vồng
(Cậu Vàng Phú Yên)
5:11 giờ chiều, đồi núi trập trùng, có cả núi tuyết, cung đường đèo uốn lượn quanh co, suối nước chảy, nắng lên và cầu vồng. Cảnh tượng hùng vì trước mắt mở ra như là phần thưởng cho người lữ hành khi vượt qua khó khăn, nguy hiểm để đặt chân bước đến nơi đây. Nơi này đẹp quá!
Điện thoại mình còn 2% pin, kết nối với drone mình vẫn có thể chụp được một vài tấm hình làm kỷ niệm. Cuối cùng điện thoại mình cũng đã tắt nguồn. Mình phải đi xuống làng tìm kiếm sự giúp đỡ.
7:29 tối, thật may mắn khi mình gặp được chị Åse Berge. Chị Åse đang chất củi vào trong nhà kho thì mình dừng lại hỏi xem có thể sạc pin điện thoại một tí được không. Chị rất nhiệt tình mời mình vào nhà uống nước và cho mình sạc ké. Căn nhà nhỏ trông rất ấm cúng với nội thất thiết kế có tông màu trắng làm chủ đạo. Chú chó Kiti có vẻ mặt hơi buồn khi chị Åse phải đi gặp bạn bè và để em ở nhà. Kiti là giống chó chăn cừu Shetland với bộ lông dày và óng mượt màu nâu đỏ.
Trong lúc chờ sạc pin, mình giúp chị Åse chất củi và tán gẫu một số chuyện.
Mình kể cho chị Åse về trải nghiệm vượt đường hầm vừa rồi. Chị nói, mày cũng có máu liều đó, ngày xưa trước khi xây dựng xong đường hầm này, chị cũng phải đi bộ rất vất quả để vượt qua dãy núi đó nhưng bằng đường vòng phía ngoài, xa hơn nhiều. Chị Åse làm nghiên cứu sinh lý học về cá ở Bergen. Hôm nay là cuối tuần chị mới về nhà. Từ đây đi Bergen mất khoảng 5 tiếng rưỡi lái xe.
Na Uy được biết đến với nguồn cá hồi phong phú. Nhiều người đến đây, mở quán bán Sushi thôi cũng đã giàu lên rồi. Ai lại không thích Sushi cơ chứ :). Nhờ có hệ thống sông nước ngọt phong phú và các hồ nước sâu, là môi trường lý tưởng cho cá hồi sinh sống và phát triển.
Chị Åse có 7 người anh chị em. Chị Åse cảm thấy khá may mắn vì trong nhà cần gì đã có mấy anh em giúp đỡ. Có người làm nghề xây dựng, có người làm thợ điện, một người làm trang trại, một người làm nghề đốn gỗ, một chị làm họa sĩ và một người em gái làm giảng viên ở Đức. Mình cũng thích kiểu sống như vậy, anh chị em quây quần sống cạnh nhau, có gì tiện giúp đỡ qua lại. Số củi dữ trữ cho mùa đông này chính nhờ người anh làm nghề đốn gỗ mang về cho. Và bây giờ chị cần chất chúng vào nhà kho để khi mùa đông đến lấy ra đốt sưởi.
8:00 tối, chị Åse mời mình ăn pizza và gặp gỡ bạn bè của chị. Mọi người trong làng thường hay đến đây tụ hội và tán gẫu vào cuối tuần. Đó là một cơ hội tốt để những người trong làng có thể gặp gỡ nhau. Mình gặp chị Lytta và gia đình chị, đứa con trai của chị tên Lucas, thằng nhóc chơi cờ búng thua mình nên còn cay lắm đây :))). Mình bày nó chơi đá gà bằng tay và nó cũng thua nốt. Mới còn nhỏ thôi mà nó đã có thể nói tiếng Anh rất thạo, bên cạnh tiếng Na Uy là ngôn ngữ chính.
Hãy nhìn lại những đứa trẻ, điều gì khiến chúng vui vẻ như thế. Thứ nhất quan trọng nhất, trẻ em sống trong hiện tại, từ khoảnh khắc này sang khoảnh khắc khác và tâm trí không ở đó để can thiệp vào hạnh phúc mà chúng có. Thứ hai, trẻ em không bị áp lực về thời gian. Thứ ba, trẻ em không tự ý thức, chúng được dẫn dắt bởi trí tò mò. Mình từng đọc ở đâu đó một đại ý như thế này: “The problem is, we look for someone to grow old together, while the secret is to find someone to stay a child with” - Charles Bukowski. Dịch nghĩa “Vấn đề là, chúng ta tìm một nửa để cùng nhau già đi, còn bí mật là tìm một nửa để cùng là trẻ thơ”.
“Parents are just kids having kids”, dịch nghĩa “Cha mẹ cũng chỉ là những đứa trẻ nuôi dạy những đứa trẻ” - Rick and Morty, họ cũng không hoàn hảo, và giống như chúng ta họ cũng phải học hỏi từng ngày trong vai trò là cha là mẹ để nuôi dạy con cái. Họ không có sẵn mọi câu trả lời, và giống như chúng ta, họ cũng đối mặt với những thử thách, sai lầm và sự bất an, hãy hiểu cho họ.
“The only certain happiness in life is to live for others” - Leo Tolstoy, “Hạnh phúc chắc chắn duy nhất trên đời là được sống vì người khác”. Giống như tình yêu thương vô điều kiện của cha mẹ dành cho con cái, đó là lúc cha mẹ yêu thương con cái còn hơn yêu thương chính bản thân mình, họ tìm thấy niềm vui và ý nghĩa cuộc sống trong sự phát triển và hạnh phúc của con cái.
Nguồn gốc của sự đau khổ là lúc nào cũng nghĩ về chính bản thân, tìm cách thỏa mãn cho cái tôi.
Sylva con gái chị Åse, nhỏ hơn mình một tuổi. Đang làm công việc hè tại một nhà hàng khách sạn gần đó. Và chuẩn bị nhập học đại học. Ở đây, con cái sau khi học hết cấp 3 sẽ có khoảng thời gian nghỉ một hai năm gọi là Gap year để đi du lịch hay làm gì đó, trong lúc tìm ra lĩnh vực mà mình thực sự yêu thích trước khi học tiếp. Mình thấy cách làm như vậy rất hay, vì học xong cấp 3, mình cá phần lớn mọi người cũng chẳng biết tương lai mình thực sự thích ngành nghề gì.
Mình đã gặp người chị gái làm họa sĩ của chị Åse, trông khác biệt từ cách ăn mặc, đi đứng và nói chuyện. Mình có chơi một ván cờ vua với chị. Chị bảo chị thích ngày xưa hơn, khi mà quán này còn chưa mở rộng, không gian ấm cúng hơn nhiều, mọi người đến đông hơn và những cuộc nói chuyện thâu đêm.
Sau cuộc trò chuyện với mọi người, câu nói đọng lại ấn tượng nhất mà mình vẫn còn nhớ mãi cho tới bây giờ: “Có khi phải dùng hết cả cuộc đời để hiểu rõ trái tim con người.”
10 giờ tối, cũng đã muộn, mình tạm biệt mọi người và về cabin nghỉ ngơi. Tối nay mình phải ngủ đàng quàng một bữa, sạc đầy pin.
Bài học rút ra từ cuộc trò chuyện với chị Ase và những người bạn:
Có ba quyết định lớn của cuộc đời mà chúng ta nên dành thời gian để đưa ra quyết định:
1. Bạn sẽ sống ở đâu?
2. Bạn sẽ sống và làm việc với ai?
3. Bạn sẽ làm việc gì?
Rồi đây, bạn sẽ nhận ra rằng cả cuộc đời của chúng ta về sau sẽ gắn chặt với những quyết định lớn này, vì vậy hãy suy thật kỹ và đưa ra quyết định thật khôn ngoan.
Đừng thỏa hiệp cho những quyết định tạm bợ, nếu bạn vẫn chưa thể đưa ra quyết định, đừng mất kiên nhẫn, hãy tìm và tiếp tục tìm kiếm. Thử sai và làm lại. Mỗi người có mốc thời gian khác nhau, không nên quá vội vàng trước những quyết định lớn của cuộc đời.