Một cây bốn mùa
Xuân Hạ Thu Đông… rồi lại Xuân
Cạnh bên nhà thờ Sall ở Hammel, Đan Mạch, cách nơi mình sống khoảng 7km, có một gốc cây Hoa anh đào (Cherry blossom) lớn và rất đẹp. Mình gọi nó là “Cây chứng nhân”. Cây đã quan sát rất nhiều người đến và đi. Cây cũng là chứng nhân cho sự hiện diện của mình ở đây, bốn mùa đầu tiên trong cuộc đời của cậu bé Danny Boy. Mỗi mùa Xuân sang, hoa anh đào nở rộ một màu hồng tươi sáng, không khí thơm nhẹ hương hoa, mềm mại và thanh khiết. Tuy nhiên thời gian hoa nở rất ngắn, chỉ khoảng hai tuần mà thôi, vì vậy mỗi cuối tuần mình đều tranh thủ tới bên gốc cây, nằm trên bãi cỏ xanh và ngắm nhìn cánh hoa rung rinh trong gió và lắng nghe tiếng chim hót lảnh lót. Mùa hè đến, cây khoác lên mình chiếc áo của màu lá non, tràn đầy sức sống. Và khi mùa thu tới:
Có vàng nào ở được đây
Vàng là màu xanh đầu tiên,
Màu khó giữ nhất Tự nhiên.
Lá non của Nàng là nụ;
Nhưng chỉ một giờ hoa rũ.
Rồi lá thành lá hạ mình:
Địa đàng chìm nỗi nhân sinh,
Bình minh ngày sa bước dậy.
Có vàng nào ở được đây.
Nothing gold can stay
Nature’s first green is gold,
Her hardest hue to hold.
Her early leaf’s a flower;
But only so an hour.
Then leaf subsides to leaf.
So Eden sank to grief,
So dawn goes down to day.
Nothing gold can stay.
Thơ Robert Frost