Cảm giác một mình trong rừng Nauy là như thế nào?
Lúc đó 21:30 một ngày đầu tháng năm
"Ai đó?" anh đột ngột hét lên, nghe có âm điệu bối rối trong lời thách thức. Anh dừng lại, lắng nghe và quan sát.
Chỉ có tiếng rừng cây trả lời: tiếng lá xào xạc, tiếng suối chảy lạnh băng, tiếng cú tuyết kêu từ phía xa.
Cả ngày nay anh cứ cảm thấy bất an. Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời anh đi phượt một mình trên một đất nước xa lạ như vậy. Anh đã đạp xe chín ngày liền, về hướng tây tây bắc rồi lại tây. Ngày qua ngày thời tiết lại càng tệ hơn. Và hôm nay là ngày kinh khủng nhất. Cơn gió lạnh thổi tới từ phương Bắc khiến cây cối xào xạc như những sinh vật sống. Anh cảm thấy có thứ gì đó lén lút quan sát mình, một thứ gì đó lạnh lẽo và khó nắm bắt, một thứ không yêu quý anh chút nào.
Những câu chuyện thời xưa bé ùa về: ma rừng, sói, gấu xám, khiến anh són ra quần. Sau này nghĩ lại anh vẫn tự giễu mình mãi. Nhưng anh vẫn không thể xua đi cảm giác mình đang bị theo dõi. Cổ họng anh khô rát và anh bắt đầu gặp khó khăn trong việc thở. Chết tiệt sao lại thế này?
Anh thoáng thấy có gì đó chuyển động qua đuôi mắt. Những vật thể trắng ởn lướt đi trong rừng. Anh quay đầu lại, liếc thấy có bóng trắng, rồi biến mất. Những nhành cây nhẹ nhàng khuấy động trong gió, giống như những ngón tay gỗ gãi nhẹ lên nhau. Tim anh đập thình thịch từng nhịp trống. Chắc đó chỉ là một con chim, một cái bóng phản chiếu hoặc một trò lừa của ánh trăng, anh đã nhìn thấy gì?