Ở NƠI MÌNH ĐANG SỐNG

Ở nơi mình đang sống

Một tuần có 11 ngày

Một tháng có 4 tuần

Một năm có 8 tháng

Hôm nay là ngày thứ mười cướp bóc. Buổi sáng nóng bức và trong lành, nhưng đến giữa trưa những đám mây được đẩy thoát lên khỏi cái luồn không khí ngột ngạt ấy. Dan Junior cưỡi ngựa đi xuyên qua cánh rừng lá rộng, dọc theo con lạch, nghe tiếng nước chảy róc rách qua những khe đá, băng qua cánh đồng lau cỏ dại rộng lớn để đến vương lộ.

Vương lộ được lát đá tảng và cỏ mọc lên xanh rì từ các kẽ nứt, dọc hai bên là hàng cây dừa xanh mát. Tất cả như nói rằng, không có một thời điểm nào đẹp hơn bây giờ để có nửa tá những kỵ binh đeo cung tên đi săn tới cuỗm đi của bạn mọi thứ.

Đó là vụ cướp bóc văn minh nhất mà cậu từng biết. Tên đầu sỏ rất ra dáng chỉ huy, hắn xuống ngựa và nghiêm giọng "Tụi này xong việc thì anh bạn có thể đi tiếp."

Dan Junior xuống ngựa. Trước đây cậu đã từng bị cướp bóc nên đủ hiểu có nói gì, làm gì đi nữa thì cũng chẳng lấy lại được gì. Mấy kẻ này hiểu việc chúng cần làm, không phí năng lượng cho những lời khoác lác hay dọa xuông. Một tên trong bọn kiểm tra con ngựa, hắn nhìn móng guốc, lông đuôi và đếm răng. Hai tên khác lôi túi yên ngựa của cậu ra và trải xuống tấm thảm dưới đất, để xem tất cả những gì mà cậu có.

...

Khi tiếng vó ngựa cho biết chúng đã đi xa quá nửa dặm. Dan Junior sắp xếp những gì còn sót lại. Cậu tháo đôi bốt da đen, luồn tay sâu vào trong mũi giày kéo ra một sâu tiền, anh lấy ra ít đồng cho vào ví. Anh lại tiếp tục luồn sâu vào bên trong quần, dưới những lớp áo lấy ra thêm ít đồng. Điểm mấu chốt là phải để vào ví một số tiền vừa đủ, nhiều quá thì bọn cướp sẽ nổi lòng tham, ít quá thì bọn chúng sẽ thất vọng và lục lọi tìm thêm. Còn một sâu tiền anh để trong ổ bánh mì nát mèm, chỉ khi bọn cướp cùng đường lắm mới để ý đến nó.

Dan Junior đã mất đi con ngựa, nhưng cậu có thể mua lại ở thị trấn tiếp theo. Cậu phải công nhận đây là vụ cướp bóc nhân đạo nhất cậu từng trải qua. Bọn chúng không động tay động chân, cướp bóc mau lẹ và không quá gian manh. Thậm chí, tên chỉ huy còn để lại cho cậu vài đồng làm tiền lộ phí cho những bữa ăn tiếp theo.

Vừa chuẩn bị lên đường, từ trong bụi rậm một con quạ đập cánh phần phật bay ra làm cậu giật mình. Cậu cười thầm trước sự yếu bóng vía của mình. Những chuyện tồi tệ đã xảy ra nhưng nó lại không đến nỗi quá tệ. Cậu vui vẻ đi tiếp.

#thenameofthewind

P/s: Tên gọi của gió (The name of the wind)

Previous
Previous

DANNY BOY

Next
Next

N.GHIỀN N.ÁT THẾ GIỚI