TOP 10 DÒNG MỞ ĐẦU HAY NHẤT TRONG VĂN HỌC
1. Thế lớn trong thiên hạ, cứ tan lâu rồi lại hợp, hợp lâu rồi lại tan: như hết đời nhà Chu, bảy nước tranh xâu xé nhau rồi sau lại hợp về nhà Tần. Đến khi nhà Tần mất, thì Hán, Sở tranh hùng rồi sau thiên hạ lại hợp về tay nhà Hán. Nhà Hán, từ lúc vua Cao Tổ chém rắn trắng khởi nghĩa, thống nhất được thiên hạ, sau vua Quang Vũ lên ngôi, rồi truyền mãi đến vua Hiến đế; lúc bấy giờ lại chia thành ba nước. Do đó có truyện Tam Quốc.
Thiên hạ đại thế, phân lâu tất hợp, hợp lâu tất phân.
The empire, long divided, must unite; long united, must divide. Thus it has ever been.
Tam Quốc Diễn Nghĩa - La Quán Trung
Romance of the Three Kingdoms - Luo Guanzhong
2. Tất cả các gia đình hạnh phúc đều giống nhau; mỗi gia đình bất hạnh lại bất hạnh theo cách riêng của nó.
Anna Karenina - Leo Tolstoy
All happy families are alike; each unhappy family is unhappy in its own way.
3. Cứ gọi tôi là Ismael. Cách đây ít năm - đừng bận tâm chính xác là bao lâu - hễ khi túi hẻo và chẳng có trò gì thú vị trên đất liền, tôi lại nảy ra ý tưởng đáp thuyền ra khơi để ngao du và khám phá đại dương. Đó cũng là một cách để tôi gạt bỏ nỗi u uất và điều hòa khí huyết. Cứ mỗi khi tôi thấy mặt mày sưng sỉa; cứ mỗi khi tâm hồn là tháng Mười một mưa phùn ẩm ướt; cứ mỗi khi tôi thấy mình tần trước cửa hàng bán quan tài và nhập vào cuối dòng người đưa tang ở bất cứ đám ma nào tôi gặp; và đặt biệt là cứ mỗi khi nỗi chán nản vô cớ thắng thế, đến độ cần phải có nguyên tắc đạo đức vững lắm mới ngăn được tôi bước ra đường, ngang nhiên hất mũ người ta - những khi đó tôi thấy cần phải ra khơi càng sớm càng tốt. Đối với tôi đó là một cách thay thế cho nòng súng và viên đạn. Tay bình thản vung gươm, Cato gieo mình vào lưỡi kiếm tự tận; tôi chỉ lặng lẽ xuống thuyền. Không có gì lạ. Giá mà người ta biết được, hầu hết mọi người, tùy mức độ, lúc này hay lúc khác, thảy đều mang những cảm xúc hướng về đại dương gần giống như tôi.
Cá Voi Trắng (Moby Dick) - Herman Melville
Call me Ishmael. Some years ago—never mind how long precisely—having little or no money in my purse, and nothing particular to interest me on shore, I thought I would sail about a little and see the watery part of the world. It is a way I have of driving off the spleen and regulating the circulation. Whenever I find myself growing grim about the mouth; whenever it is a damp, drizzly November in my soul; whenever I find myself involuntarily pausing before coffin warehouses, and bringing up the rear of every funeral I meet; and especially whenever my hypos get such an upper hand of me, that it requires a strong moral principle to prevent me from deliberately stepping into the street, and methodically knocking people’s hats off—then, I account it high time to get to sea as soon as I can. This is my substitute for pistol and ball. With a philosophical flourish Cato throws himself upon his sword; I quietly take to the ship. There is nothing surprising in this. If they but knew it, almost all men in their degree, some time or other, cherish very nearly the same feelings towards the ocean with me.
4. Đó là thời tuyệt nhất, đó là thời tệ nhất, đó là thuở thông tuệ, đó là thuở u mê, đó là giai đoạn tin tưởng, đó là giai đoạn hoài nghi, đó là thời kỳ Ánh Sáng, đó là thời kỳ Tăm Tối, đó là mùa xuân hy vọng, đó là mùa đông tuyệt vọng, ta tất cả phía trước, ta có trước mặt rỗng không, ta tất cả thẳng tới Thiên Đàng, ta tất cả ngược về nẻo khác - tóm lại, ngày ấy rất giống thời bây giờ cho nên một số vị thẩm quyền ồn ào nhất cứ khăng khăng gán cho nó chỉ toàn những cấp độ so sánh tột bực, dù tốt hay xấu.
Hai Kinh Thành (A Tale of Two Cities) - Charles Dickens
It was the best of times, it was the worst of times, it was the age of wisdom, it was the age of foolishness, it was the epoch of belief, it was the epoch of incredulity, it was the season of Light, it was the season of Darkness, it was the spring of hope, it was the winter of despair, we had everything before us, we had nothing before us, we were all going direct to Heaven, we were all going direct the other way--in short, the period was so far like the present period that some of its noisiest authorities insisted on its being received, for good or for evil, in the superlative degree of comparison only.
5. Tôi là một người bệnh hoạn… Tôi là một người độc ác. Tôi là một người tẻ nhạt. Tôi chắc là tôi đau gan. Nhưng tôi không biết tí gì về bệnh tình của mình và có khi tôi cũng chẳng biết sự thực tôi đau chỗ nào nữa. Tôi không đi chữa trị và cũng chưa bao giờ đi chữa trị, mặc dù tôi rất thán phục y khoa và các bác sĩ. Hơn nữa, tôi lại là người mê tín kinh khủng, nghĩa là mê tín vừa đủ để vẫn còn khâm phục y khoa (tôi có đủ học vấn để không mê tín, ấy thế nhưng tôi vẫn mê tín như thường). Không, tôi không đi khám bác sĩ chẳng qua là do tính độc ác. Nói thế chắc quý vị đâu có thèm hiểu. Nhưng tôi thì tôi hiểu. Cố nhiên tôi không thể cắt nghĩa cho quý vị tôi hành động độc ác như vậy là để hành hạ ai, tôi thừa biết tôi đâu có thể “làm hại” các vị bác sĩ bằng việc tôi không để cho họ chữa trị. Tôi hiểu hơn ai hết rằng làm như thế tôi chỉ làm hại chính tôi chứ không ai khác. Dù sao, tôi không đi khám bác sĩ chính là vì tính độc ác. Tôi đau gan ư? Càng tốt! Cứ cho nó đau nữa đi!
Hồi ký viết dưới hầm (Notes From the Underground) - Fyodor Dostoevsky
I am a sick man. ... I am a spiteful man. I am an unattractive man. I believe my liver is diseased. However, I know nothing at all about my disease, and do not know for certain what ails me. I don't consult a doctor for it, and never have, though I have a respect for medicine and doctors. Besides, I am extremely superstitious, sufficiently so to respect medicine, anyway (I am well-educated enough not to be superstitious, but I am superstitious). No, I refuse to consult a doctor from spite. That you probably will not understand. Well, I understand it, though. Of course, I can't explain who it is precisely that I am mortifying in this case by my spite: I am perfectly well aware that I cannot "pay out" the doctors by not consulting them; I know better than anyone that by all this I am only injuring myself and no one else. But still, if I don't consult a doctor it is from spite. My liver is bad, well--let it get worse!
6. Tôi là một người vô hình. Không, tôi không phải là một hồn ma ám ảnh như trong truyện của Edgar Allan Poe, cũng chẳng phải thứ bóng ma mờ ảo trong những bộ phim Hollywood. Tôi là một con người bằng xương bằng thịt, với da thịt, gân cốt và dòng máu chảy trong huyết quản—thậm chí có thể nói rằng tôi còn sở hữu một trí óc. Tôi vô hình, hiểu chứ, đơn giản vì người ta từ chối nhìn thấy tôi.
I am an invisible man. No, I am not a spook like those who haunted Edgar Allen Poe; nor am I one of your Hollywood-movie ectoplasms. I am a man of substance, of flesh and bone, fiber and liquids–and I might even be said to possess a mind. I am invisible, understand, simply because people refuse to see me.
Người vô hình (Invisible Man) - Ralph Ellison
7. Đó là một ngày tháng tư sáng lạnh, vừa lúc đồng hồ điểm báo tiếng mười ba. Cằm thu xuống tận ngực để mong tránh cơn gió lạnh, Winston Smith lách nhanh qua cửa kính của khu Nhà Chiến Thắng nhưng không đủ nhanh để ngăn một luồng bụi cát lùa vào theo anh.
1984 - George Orwell
It was a bright cold day in April, and the clocks were striking thirteen. Winston Smith, his chin nuzzled into his breast in an effort to escape the vile wind, slipped quickly through the glass doors of Victory Mansions, though not quickly enough to prevent a swirl of gritty dust from entering along with him.
8. Thật cũng là giả, giả cũng là thật; có cũng như không, không cũng như có.
Chân giả, giả chân, vô vi hữu, hữu vi vô.
Truth becomes fiction when the fiction's true. Real becomes not-real where the unreal's real.
Hồng Lâu Mộng - Tào Tuyết Cần
The Dream of Red Mansions - Cao Xueqin
9. Trong một cái hố dưới đất, có một loài hobbit sống. Không phải là một lỗ hổng bẩn thỉu, bẩn thỉu, ẩm ướt, chứa đầy các đầu của sâu và mùi thơm, ...
In a hole in the ground there lived a hobbit. Not a nasty, dirty, wet hole, filled with the ends of worms and an oozy smell, nor yet a dry, bare, sandy hole with nothing in it to sit down on or to eat...
The Hobbit - J.R.R. Tolkien
10. Lại một đêm tối nữa. Quán rượu Waystone nằm im lặng, và đó là một sự im lặng của ba phần
It was night again. The Waystone Inn lay in silence, and it was a silence of three parts.
The name of the wind - Patrick Rothfuss
P/s: Lựa chọn dựa trên sự hiểu biết hạn hẹp của bản thân ở thời điểm hiện tại!